Công Khai Đi

Từ Làng Vân đến Threads: Khi Gen Z bắt đầu đặt câu hỏi về mô hình phát triển của Việt Nam

Có lẽ ít ai nghĩ một dự án bất động sản dưới chân đèo Hải Vân lại có thể tạo ra một trong những cuộc tranh luận xã hội đáng chú ý nhất trên mạng Việt Nam trong năm 2026.

Mọi chuyện bắt đầu khá đơn giản. Giữa tháng 7, những hình ảnh trước và sau khi dự án Làng Vân được triển khai xuất hiện trên Threads. Một bên là những mảng xanh chạy xuống bờ biển dưới chân Hải Vân. Bên kia là những khoảng đất đã được san lấp để chuẩn bị cho một đại dự án nghỉ dưỡng và đô thị.

Sự tương phản ấy lập tức gây phản ứng.

Làng Vân, hiện được phát triển thành Vinhomes Hải Vân Bay, có quy mô khoảng 512 ha và tổng vốn gần 44.000 tỷ đồng. Dự án được định hướng thành một tổ hợp đô thị, nghỉ dưỡng và du lịch quy mô lớn dưới chân đèo Hải Vân.

Nhưng điều khiến câu chuyện bùng nổ không nằm ở con số 44.000 tỷ đồng.

Đó là Hải Vân.

Với nhiều người trẻ, Hải Vân không đơn giản là một khu đất có thể đưa vào quy hoạch. Đây là một trong những cảnh quan dễ nhận biết nhất của miền Trung, một nơi gắn với những chuyến đi, những bức ảnh và ký ức của cả một thế hệ. Bởi vậy, khi những hình ảnh công trường lan truyền, phản ứng đầu tiên không phải một cuộc tranh luận về chính trị hay tham nhũng. Nó đơn giản là cảm giác tiếc nuối và tức giận khi một cảnh quan quen thuộc thay đổi quá nhanh.

Từ đó, câu chuyện bắt đầu đi xa hơn.

Các câu hỏi xuất hiện ngày càng nhiều: Vì sao một khu vực như vậy lại được dành cho một dự án bất động sản? Đánh giá tác động môi trường đã được thực hiện như thế nào? Giá trị kinh tế mà dự án tạo ra có đáng để đánh đổi cảnh quan hay không? Và cuối cùng, ai có quyền quyết định một nơi mà nhiều người coi là tài sản chung của đất nước sẽ trở thành cái gì?

Theo các ghi nhận công khai, tranh luận bắt đầu tăng mạnh từ khoảng ngày 17/7. Có những ngày số bài viết liên quan tới Làng Vân và đèo Hải Vân trên Threads lên tới hàng triệu. Những thảo luận ban đầu chủ yếu nói về thiên nhiên sau đó mở rộng sang quy hoạch, môi trường, văn hóa, tính minh bạch của dự án và quan hệ giữa doanh nghiệp với chính quyền.

Đây mới là điều đáng chú ý.

Những người tham gia không phải một tổ chức môi trường, một nhóm đối lập hay một chiến dịch chính trị có tổ chức. Phần đông đơn giản là những người trẻ đang sử dụng mạng xã hội.

Và họ cũng không bắt đầu bằng những khái niệm lớn như “trách nhiệm giải trình” hay “tư bản thân hữu”. Họ bắt đầu bằng một câu hỏi rất đời thường: tại sao một nơi đẹp như thế lại thành ra như vậy?

Nhưng từ một câu hỏi đơn giản về cảnh quan, họ dần chạm đến vấn đề lớn hơn của mô hình phát triển hiện nay.

Trong “Kỷ nguyên Mới”, chính quyền đặt mục tiêu tăng trưởng rất cao và ngày càng dựa vào các tập đoàn tư nhân lớn để thực hiện những dự án hạ tầng, bất động sản và đô thị quy mô chưa từng có. Logic của mô hình này khá rõ: muốn tăng trưởng nhanh thì phải có những doanh nghiệp đủ lớn, có khả năng huy động hàng tỷ đô-la và triển khai dự án trong thời gian ngắn.

Nhưng Làng Vân cho thấy mặt còn lại của công thức đó.

Khi tốc độ trở thành ưu tiên, những câu hỏi về môi trường, cộng đồng và lợi ích dài hạn rất dễ bị đẩy xuống phía sau. Và khi một số tập đoàn trở nên quá lớn, quan hệ giữa doanh nghiệp với nhà nước cũng ngày càng khó phân biệt với quan hệ giữa lợi ích kinh tế và quyền lực chính trị.

Chính ở điểm này, một phong trào bảo vệ cảnh quan bắt đầu mang ý nghĩa chính trị mà có lẽ chính những người tham gia ban đầu cũng không dự tính.

Một điều khác cũng đáng chú ý: cuộc tranh luận bùng lên trên Threads chứ không phải Facebook.

Trong hơn một thập niên, Facebook gần như là quảng trường công cộng của Việt Nam. Nhưng đây cũng là nơi người sử dụng ngày càng ý thức rằng danh tính thật, gia đình, công việc và các mối quan hệ xã hội của mình đều dễ dàng bị xác định.

Threads đang tạo ra một không gian hơi khác. Người trẻ có xu hướng sử dụng các danh khoản ít gắn với danh tính đời thực hơn, và cấu trúc nền tảng khiến những cuộc trò chuyện ngắn có thể lan truyền rất nhanh. Điều đó phần nào làm giảm tâm lý tự kiểm duyệt.

Làng Vân cho thấy hệ quả của sự thay đổi này.

Một thế hệ từng bị cho là chỉ quan tâm đến giải trí, tiêu dùng và đời sống cá nhân bất ngờ tham gia một cuộc tranh luận về môi trường, quyền lực doanh nghiệp và chính sách phát triển.

Thậm chí khi nhiều bài viết bắt đầu biến mất hoặc bị báo cáo, người dùng tiếp tục đăng lại. Luật Khoa ghi nhận nhiều trường hợp bài viết bị ẩn hoặc xóa với lý do liên quan đến bản quyền trong lúc tranh luận đang ở cao điểm, mặc dù không thể xác định chắc chắn ai đứng sau các báo cáo này.

Đó có lẽ là khía cạnh đáng quan tâm nhất của câu chuyện.

Một phong trào xã hội mới ở Việt Nam có thể không bắt đầu bằng dân chủ hay nhân quyền. Nó có thể bắt đầu bằng một cánh rừng, một vụ tai nạn giao thông, một khu đất bị thu hồi hay một dự án mà người trẻ cảm thấy đã vượt qua giới hạn họ có thể chấp nhận.

Làng Vân vì vậy có thể chỉ là một dự án trong hàng trăm đại dự án đang được triển khai.

Nhưng phản ứng đối với nó cho thấy một giới hạn mà mô hình phát triển dựa vào các tập đoàn lớn sẽ ngày càng phải đối diện: người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, không còn mặc nhiên chấp nhận rằng tăng trưởng kinh tế là lý do đủ để biện minh cho mọi sự đánh đổi.

Và khi họ tìm được một không gian nơi hàng triệu người có thể cùng nói về điều đó, một tranh chấp bất động sản rất nhanh có thể trở thành một cuộc tranh luận về cách đất nước được quản trị.

Exit mobile version